Cho rằng “chưa đến mình”
Như nước nhỏ từng giọt
Rồi bình cũng đầy tràn
Người ngu chứa đầy ác
Do chất chứa dần dần”
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Ngàn
“Ai sống một trăm năm, Không thấy pháp sinh diệt, Tốt hơn sống một ngày, Thấy được pháp sinh diệt.”
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm A La Hán
“Người tâm ý an tịnh, Lời an, nghiệp cũng an, Chánh trí, chơn giải thoát, Tịnh lạc là vị ấy.”
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Hoa
“Không nên nhìn lỗi người, Người làm hay không làm. Nên nhìn tự chính mình, Có làm hay không làm.”

“Tỳ-kheo, nếu không có nhãn thức thì không có nhãn xúc phải không?
Nếu không có nhãn xúc thì không có nhãn xúc làm nhân làm duyên sanh ra cảm thọ hoặc khổ, hoặc vui, hoặc không khổ không vui bên trong, phải không?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy.”
Đối với nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý cũng nói như vậy.
“Cho nên, Tỳ-kheo, phải khéo tư duy pháp như vậy, thì lúc mạng chung mới tốt đẹp được và đời sau cũng tốt đẹp.”
Thông hiểu chánh pháp
(chăm chỉ nghiên cứu, đọc và nghe pháp)
Giữ gìn giới luật
(giữ 5 giới, thỉnh thoảng thọ bát quan trai)
Thực hành tu tập
(2 pháp: Như lý tác ý và Định vô lậu,
có thể thêm Chánh niệm tỉnh giác)
“Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một pháp gì khác.”