Kinh Pháp Cú – Phẩm Hình Phạt
“Mọi người sợ hình phạt,
Mọi người sợ tử vong.
Lấy mình làm ví dụ,
Không giết, không bảo giết.”
| 129. “Mọi người sợ hình phạt, Mọi người sợ tử vong. Lấy mình làm ví dụ Không giết, không bảo giết.” | 130. “Mọi người sợ hình phạt, Mọi người thích sống còn; Lấy mình làm ví dụ, Không giết, không bảo giết.” |
| 131. “Chúng sanh cầu an lạc, Ai dùng trượng hại người, Để tìm lạc cho mình, Đời sau không được lạc.” | 132. “Chúng sanh cầu an lạc, Không dùng trượng hại người, Để tìm lạc cho mình, Đời sau được hưởng lạc.” |
| 133. “Chớ nói lời ác độc, Nói ác, bị nói lại, Khổ thay lời phẫn nộ, Đao trượng phản chạm mình.” | 134. “Nếu tự mình yên lặng, Như chiếc chuông bị bể. Ngươi đã chứng Niết Bàn Ngươi không còn phẫn nộ.” |
| 135. “Với gậy người chăn bò, Lùa bò ra bãi cỏ; Cũng vậy, già và chết, Lùa người đến mạng chung.” | 136. “Người ngu làm điều ác, Không ý thức việc làm. Do tự nghiệp, người ngu Bị nung nấu, như lửa.” |
| 137. “Dùng trượng phạt không trượng, Làm ác người không ác. Trong mười loại khổ đau, Chịu gấp một loại khổ.” | 138. “Hoặc khổ thọ khốc liệt, Thân thể bị thương vong, Hoặc thọ bệnh kịch liệt, Hay loạn ý tán tâm.” |
| 139. “Hoặc tai họa từ vua, Hay bị vu trọng tội; Bà con phải ly tán, Tài sản bị nát tan.” | 140. “Hoặc phòng ốc nhà cửa Bị hỏa tai thiêu đốt. Khi thân hoại mạng chung, Ác tuệ sanh địa ngục.” |
| 141. “Không phải sống lõa thể Bện tóc, tro trét mình, Tuyệt thực, lăn trên đất, Sống nhớp, siêng ngồi xổm, Làm con người được sạch, Nếu không trừ nghi hoặc.” | 142. “Ai sống tự trang sức, Nhưng an tịnh, nhiếp phục, Sống kiên trì, phạm hạnh, Không hại mọi sinh linh, Vị ấy là phạm chí, Hay sa môn, khất sĩ.” |
| 143. “Thật khó tìm ở đời, Người biết thẹn, tự chế, Biết tránh né chỉ trích Như ngựa hiền tránh roi.” | 144. “Như ngựa hiền chạm roi, Hãy nhiệt tâm, hăng hái, Với tín, giới, tinh tấn, Thiền định cùng trạch pháp. Minh hạnh đủ, chánh niệm, Đoạn khổ này vô lượng.” |
| 145. “Người trị thủy dẫn nước, Kẻ làm tên nắn tên, Người thợ mộc uốn ván, Bậc tự điều, điều thân.” |