Cho rằng “chưa đến mình”
Như nước nhỏ từng giọt
Rồi bình cũng đầy tràn
Người ngu chứa đầy ác
Do chất chứa dần dần”
-
Kinh Trường A Hàm – Phần 1: Kinh Đại Bản
Này các Tỳ-kheo! Thái tử nhân thấy người già, bệnh mà thấu rõ cõi đời là khổ não; nhân thấy người chết mà…
-
Tiền Thân Đức Phật – Chuyện Pháp Tối Thượng (Tiền Thân Apannaka)
Không có một cư sĩ nào, nam hay nữ đã quy y Ba ngôi báu, phải tái sanh trong các địa ngục v.v……
-
Kinh Tương Ưng Bộ – Tập 1: Thiên Có Kệ – Chương 1: Tương Ưng Chư Thiên – Phẩm 1: Phẩm Cây Lau
Thời gian lặng trôi qua, Ðêm ngày luôn di động, Tuổi tác buổi thanh xuân, Tiếp tục bỏ chúng ta. Những ai chịu…

“Tỳ-kheo, nếu không có nhãn thức thì không có nhãn xúc phải không?
Nếu không có nhãn xúc thì không có nhãn xúc làm nhân làm duyên sanh ra cảm thọ hoặc khổ, hoặc vui, hoặc không khổ không vui bên trong, phải không?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy.”
Đối với nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý cũng nói như vậy.
“Cho nên, Tỳ-kheo, phải khéo tư duy pháp như vậy, thì lúc mạng chung mới tốt đẹp được và đời sau cũng tốt đẹp.”
Thông hiểu chánh pháp
(chăm chỉ nghiên cứu, đọc và nghe pháp)
Giữ gìn giới luật
(giữ 5 giới, thỉnh thoảng thọ bát quan trai)
Thực hành tu tập
(2 pháp: Như lý tác ý và Định vô lậu,
có thể thêm Chánh niệm tỉnh giác)
“Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một pháp gì khác.”