Thấy sự khổ vượt qua
Thấy đường Thánh tám ngành
Đưa đến khổ não tận”
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Tham Ái
“Pháp thí, thắng mọi thí! Pháp vị, thắng mọi vị! Pháp hỷ, thắng mọi hỷ! Ái diệt, dứt mọi khổ!”
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Voi
“Trước tâm này buông lung, Chạy theo ái, dục, lạc. Nay Ta chánh chế ngự, Như cầm móc điều voi.”
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Địa Ngục
“Ác hạnh không nên làm, Làm xong, chịu khổ lụy, Thiện hạnh, ắt nên làm, Làm xong, không ăn năn.”

ÁC PHÁP và CON ĐƯỜNG DIỆT TRỪ ÁC PHÁP
Ở đây, này chư Hiền,
phẫn nộ là ác pháp và hiềm hận cũng là ác pháp,
giả dối là ác pháp và não hại cũng là ác pháp,
tật đố là ác pháp và xan lẫn cũng là ác pháp,
man trá là ác pháp và phản bội cũng là ác pháp,
ngoan cố là ác pháp và bồng bột nông nổi cũng là ác pháp,
mạn là ác pháp và tăng thượng mạn cũng là ác pháp,
kiêu là ác pháp và phóng dật cũng là ác pháp.
Có một con đường Trung đạo diệt trừ kiêu và diệt trừ phóng dật, khiến (tịnh) nhãn sanh, khiến (chân) trí sanh, hướng đến tịch tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Và này chư Hiền, con đường Trung đạo ấy là gì – (con đường) khiến (tịnh) nhãn sanh, khiến (chân) trí sanh, hướng đến tịch tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn?
Đó là con đường Thánh tám ngành, tức là: Chánh tri kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định. Này chư Hiền, đó là con đường Trung đạo khiến (tịnh) nhãn sanh, khiến (chân) trí sanh, hướng đến tịch tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Song Yếu
“Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước…
-
Kinh Trung Bộ – Bài 2: Kinh Tất Cả Các Lậu Hoặc
Tầm quan trọng của pháp như lý tác ý, những cách đoạn trừ lậu hoặc: do tri kiến, phòng hộ, thọ dụng, kham…
Thông hiểu chánh pháp
(chăm chỉ nghiên cứu, đọc và nghe pháp)
Giữ gìn giới luật
(giữ 5 giới, thỉnh thoảng thọ bát quan trai)
Thực hành tu tập
(2 pháp: Như lý tác ý và Định vô lậu,
có thể thêm Chánh niệm tỉnh giác)
“Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một pháp gì khác.”