Thấy sự khổ vượt qua
Thấy đường Thánh tám ngành
Đưa đến khổ não tận”
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Tạp Lục
“Người siêng năng cần mẫn, Thường thường quán thân niệm, Không làm việc không đáng, Gắng làm việc đáng làm, Người tư niệm…
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Đạo
“Tất cả hành vô thường” Với Tuệ, quán thấy vậy Đau khổ được nhàm chán; Chính con đường thanh tịnh.
-
Kinh Pháp Cú – Phẩm Pháp Trụ
“Không phải nói lưu loát, Không phải sắc mặt đẹp, Thành được người lương thiện, Nếu ganh, tham, dối trá.”

ÁC PHÁP và CON ĐƯỜNG DIỆT TRỪ ÁC PHÁP
Ở đây, này chư Hiền,
phẫn nộ là ác pháp và hiềm hận cũng là ác pháp,
giả dối là ác pháp và não hại cũng là ác pháp,
tật đố là ác pháp và xan lẫn cũng là ác pháp,
man trá là ác pháp và phản bội cũng là ác pháp,
ngoan cố là ác pháp và bồng bột nông nổi cũng là ác pháp,
mạn là ác pháp và tăng thượng mạn cũng là ác pháp,
kiêu là ác pháp và phóng dật cũng là ác pháp.
Có một con đường Trung đạo diệt trừ kiêu và diệt trừ phóng dật, khiến (tịnh) nhãn sanh, khiến (chân) trí sanh, hướng đến tịch tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Và này chư Hiền, con đường Trung đạo ấy là gì – (con đường) khiến (tịnh) nhãn sanh, khiến (chân) trí sanh, hướng đến tịch tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn?
Đó là con đường Thánh tám ngành, tức là: Chánh tri kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định. Này chư Hiền, đó là con đường Trung đạo khiến (tịnh) nhãn sanh, khiến (chân) trí sanh, hướng đến tịch tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.
Thông hiểu chánh pháp
(chăm chỉ nghiên cứu, đọc và nghe pháp)
Giữ gìn giới luật
(giữ 5 giới, thỉnh thoảng thọ bát quan trai)
Thực hành tu tập
(2 pháp: Như lý tác ý và Định vô lậu,
có thể thêm Chánh niệm tỉnh giác)
“Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một pháp gì khác.”